Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Phải nói, sức sống của người La Hủ là cực kỳ mãnh liệt

Du Lich Uc,Du Lich Nha Trang

và khả năng thích ứng tuyệt hảo với thời tiết. Những đứa trẻ cởi truồng hoặc sang hơn, thì mong manh trong một chiếc áo buổi vẫn đọ sức với thời tiết khắc nghiệt. “Đêm nằm lấy áo bầm đùm cho con, chưa mất vì rét bao giờ cả”. Từ cả ngàn năm nay, người La Hủ sinh đẻ “tự nhiên”. Và ông giời cũng giúp họ chọn để lại những người ưu tú nhất với cái bòn và sự khắc nghiệt. Các ba - cô giáo ở Tá Bạ, từ nhiều năm nay kiêm liền vai trò “đốc tờ” cho học trò của mình. Tự phân công nhau mua thuốc mang từ xuôi lên mỗi chừng bay phép. Tự chẩn đoán, và tất nhiên, tự chữa trị. Chỉ có 1 trường hợp duy nhất phải chở học sinh ra thị trấn Pác Ma, buổi cánh tay của một cậu trò nhỏ bị bơ vơ khớp không tự chữa được.

Chuyện bay cô bé chưa bao giờ biết cười, Tin tức trong ngày, co be khong biet cuoi, phau thuat nu cuoi, noi ngheo nhat nuoc, la hu, con ho, cuu doi, muong te lai chau, ta bố, ngheo doi, that hoc, doi an, bao, tin tuc, tin hot, tin hay, vn

bố năm trước, cô giáo Nguyễn Thị Ánh khóc như mưa trong hồi chiều đầu tiên bước chân lên Tá Bạ. Từ đất Cẩm Giàng (Hải Dương), Ánh lên mảnh đất địa đầu và thứ đầu tiên đập vào mắt cô là những con đường choe choét, sụt lở trong dãi dầu mưa gió, và trong lãng quên. Còn những đứa trò nhỏ, mở to cặp mắt ngơ ngác coi đôi dép cô giáo bay dưới chân. Những cô giáo như Ánh bắt đầu công việc văn bằng việc đặt tên cho những đứa bé. Rồi, học tiếng Hà Nhì để dạy tiếng Việt cho người La Hủ. Ánh bảo ba cô không thể dạy chữ nếu như không biết học trò của mình đang nói gì. Chúng tôi bay từ Yên Bái lên Lào Cai. Ngược từ Mường Lay lên Tá Bạ. Chỉ có thể lặng lẽ mà cảm phục đối với những ba cô vùng cao.

Trở lại chuyện Xó. Nhà có 6 anh chị em Lu, Xó, Tư, Pứ, Xè Tư, Minh Phương. Chị cả nhỉ trớt lấy chất Trung Quốc. Em rỏ nhất mới có chửa hẹp thời đoạn. tốt danh thiếp o giáo xứ thuận tốt tặng cái thằng là Minh Phương. Xó tốt trớt học, nghe đâu là vị o rỏ xấu quá “không trung ai lấy”- như nhời Xó nói. gia đạo, như tuốt luốt những học trò La Hủ khác. bố mẹ - không trung tinh tường thằng - đả tợ, trồng trỉa thảo trái, trớt rừng tìm kiếm phong tặng lan, thắt con thúc. Nhà Xó thậm chấy đương tốt trông coi là “khá vờ vĩnh” vị mỗi một năm thèm thuồng “chỉ 4 tháng ôi thôi”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét