Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

Đáng tiếc là không phải mọi người dân ở Triều Tiên đều có điện thoại di động.

social marketing,Mobile marketing la gi,xo so truc tiep mien trung

 Những người có điều kiện dùng món đồ này thì dùng nó để lên lịch làm việc với đồng nghiệp, nhắn nhe cho bạn bè để tổ chức các cuộc hẹn hay gọi về nhà để hỏi thăm tình hình con cái. Họ cũng chụp ảnh và nghe nhạc mp3, cũng đọc sách và báo mạng trên điện thoại di động, giống như tuốt chúng ta.

Nhưng họ vẫn chẳng thể dùng điện thoại di động truy cập "internet quốc tế", thứ còn rất xa lạ với phần đông người dân Triều Tiên. Mỗi trường đại học lại có một hệ thống mạng nội bộ đầy phức tạp của riêng họ, với kiểm soát chặt đẹp của các quan chức. Sinh viên cho biết họ có thể luận bàn thư điện tử với nhau, nhưng lại chẳng thể đưa chúng vượt biên thuỳ nhà nước.

Nhà lãnh đạo Kim Jong-un coi việc phát triển khoa học và công nghệ như một chính sách lớn, còn chúng tôi bắt đầu nhìn thấy nhiều hơn những chiếc máy tính xách tay ở Triều Tiên. Dòng máy tính bảng Samjiyon, sinh sản tại Trung Quốc và dành riêng cho thị trường Triều Tiên, đã được bán sạch trong lần cuối tôi ghé qua một cửa hàng máy tính ở Bình Nhưỡng.

cá nhân chủ nghĩa tôi vẫn thẳng thớm chụp và đăng các bức ảnh về cuộc sống thông thường tại Triều Tiên. Đó có thể là một thợ quắp, vài anh cảnh sát liên lạc hay các nữ nhân lực trẻ tuổi. Có đôi lần tôi bị lôi cuốn bởi những hình ảnh kỳ lạ, như một cây thông noel lập loè vào giữa tháng hai hay một bánh mỳ que kiểu Pháp trong siêu thị.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét