social media,Mobile marketing iNET,xo so truc tiep mien trung
Năm 1999, tôi bảo vệ xong luận án tấn sĩ y khoa và phải chờ rất lâu mới lấy được bằng tốt nghiệp. Sau đó tôi về nước công tác tại khoa thần kinh, Bệnh viện 103 đến nay.
Hàng ngày, tôi phải lên lớp cho học trò ở các cấp từ đại học đến nghiên cứu sinh, mỗi năm quy đổi tôi phải dạy 650 tiết. Bên cạnh đó, tôi phải điểm bệnh, hội chẩn, khám các bệnh nhân nặng, khám bệnh nhân nội trú và ngoại trú cho khoảng 30-50 bệnh nhân/ngày.
ngoại giả, tôi còn phải làm vô kể các việc khác, từ ký duyệt đơn thuốc, làm thủ thuật cho bệnh nhân, đến các việc giao ban, hội họp. Ấy thế mà năm nào, tôi cũng có vài bài báo ban bố trên các tùng san y khoa có uy tín trong nước, có sáng kiến cải tiến kỹ thuật được đồng giải nhất của trung ương Đoàn vào tháng 10/2011 và giải nhất của Bộ Quốc phòng đầu năm ngoái.
Các bạn nghĩ rằng thu nhập của tôi rất cao. không đâu vào đâu. Dù hàng ngày tôi ra khỏi nhà từ lúc 6h sáng và về đến nhà lúc 6h tối, ngày công mỗi tháng của tôi đến 28-29 ngày, dù nhiều năm nay tôi không biết đến nghỉ phép, nhưng thu nhập của tôi thì cũng chỉ như những sĩ quan đồng cấp khác.
Tôi không có ý than phiền mà chỉ mong các bạn hiểu và đừng chê trách những người làm khoa học như chúng tôi có ít bài báo ban bố ở các tùng san có uy tín nước ngoài. Có thể nói thẳng rằng các bài báo của tôi đều thuộc loại có chất lượng, có thể gửi đăng ở nước ngoài, nhưng tôi không có tiền làm việc đó.
Ngay việc đơn giản như Học viện Quân y đề nghị tôi đăng ký bản quyền sáng kiến của mình, tôi cũng không làm vì ngại phải chi khoảng 3 triệu đồng lệ phí. Bên cạnh đó tôi cũng tự hỏi phải chăng nếu tôi không đăng ký bản quyền thì nhiều bệnh nhân sẽ được hưởng lợi từ sáng kiến đó hơn.
Các bạn có thể tự rút ra kết luận cho mình qua câu chuyện nhỏ của tôi, và mong các bạn đừng lên án chúng tôi sao có ít công trình nghiên cứu có tầm cỡ quốc tế và khu vực thế".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét